Showing posts with label sửa đổi hiếp pháp. Show all posts
Showing posts with label sửa đổi hiếp pháp. Show all posts

Sunday, November 17, 2013

Chuyện cũ nói lại - NHÀ NƯỚC: ÔNG LÀ AI?

Chuyện cũ nói lại
NHÀ NƯỚC: ÔNG LÀ AI?

Cao Huy Thuần

            Ngày xưa, ta gọi là “Quốc gia”. Quốc gia Việt Nam. Gia là nhà, quốc là nước. Bởi vậy, ai cũng hiểu như là hiển nhiên: Quốc gia là Nhà nước. Nhà nước ấy, theo định nghĩa pháp lý mà mọi người trên thế giới thường học, gồm ba yếu tố căn bản: một lãnh thổ, một dân số, một tổ chức chính trị. Việt Nam là một Nhà nước vì Việt Nam có một lãnh thổ hình chữ S, một dân số gồm nhiều thành phần dân tộc, một chính thể đóng đô tại Hà Nội. Thế giới hiểu Nhà nước Việt Nam là vậy. Nhưng người Việt Nam hiểu như vậy thì lầm to ! Đọc Hiến pháp 1980, rồi Hiến pháp 1992, rồi Dự thảo sửa đổi Hiến pháp hiện nay, “Nhà nước” trong đó không phải là Quốc gia. Không phải là... Nhà nước ! Không gồm ba yếu tố như ta thường học. Nó là cái gì đó không chính xác, và nó không chính xác vì ngôn ngữ đẻ ra nó không phải là ngôn ngữ pháp lý mà là ngôn ngữ chính trị. Ngôn ngữ chính trị khai sinh ra nó nằm trong Hiến pháp 1980, tức là Hiến pháp chấm dứt Nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thiêng liêng của thời Tuyên Ngôn Độc Lập, chấm dứt Hiến pháp 1946 mà ngôn ngữ rất pháp lý, chính xác. Nói lại chuyện cũ may ra hiểu được chuyện mới chăng.
            Trong “Lời Nói Đầu” của bản Hiến Pháp 1980 ấy có câu chỉ đạo như sau: “Nó (tức là Hiến pháp) thể hiện mối quan hệ giữa Đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, Nhà nước quản lý trong xã hội Việt Nam”. Quái, Quốc gia Việt Nam chạy đi đâu mà bây giờ chỉ còn “xã hội Việt Nam” ? Trong cái “xã hội” ấy, “Nhà nước” chỉ còn là một trong ba thành phần, đứng đàng sau rốt, như cái đuôi con voi. Vậy thì “Nhà nước” này đâu có phải là khái niệm pháp lý mà ai cũng hiểu ? Nó là cái gì mà vai trò được giao phó là công việc của một anh quản lý ? Hiến pháp 1992 hiện hành và Dự thảo sửa đổi không lặp lại nguyên văn câu tuyên bố chỉ đạo ấy nữa, nhưng tinh thần là y chang, một sợi chỉ hồng ấy thôi xuyên suốt từ đầu đến cuối. Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý. Đảng và Nhà nước là hai. Đảng là ai, mọi người đều thấy cụ thể. Nhưng “Nhà nước”, thực thể là thế nào, có thực thể hay không, khi Quốc hội cũng là đảng viên, khi Chính phủ cũng là đảng viên, khi đâu đâu cũng là đảng viên ? Nếu Đảng và “Nhà nước” là hai thì ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không phải là Nhà nước ? Thế tại sao khi ông đi thăm nước này nước nọ, họ tiếp ông như đại diện của Nhà nước Việt Nam ? Trong đầu của mọi người trên thế giới, ông là Nhà nước Việt Nam ! Họ trương cờ đỏ sao vàng của Nhà nước Việt Nam để tiếp ông. Ông đứng nghiêm trang nghe quân nhạc của họ cử hành bài quốc ca của Nhà nước Việt Nam. Họ đâu có tiếp “xã hội Việt Nam” ! Họ tiếp “Nhà nước Việt Nam” ! “Xã hội Việt Nam” đâu có quốc kỳ, quốc ca ? Quốc kỳ ấy, quốc ca ấy có từ khi Chủ tịch Hồ Chí Minh thành lập lại Nhà nước Việt Nam đã bị xóa bỏ trên bản đồ thế giới như một quốc gia độc lập. Trước đó, vẫn có “xã hội” nhưng không có Nhà nước ! Nhà nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một chữ S độc lập, một con Hồng cháu Lạc độc lập, một chính quyền độc lập trong đó đảng Cộng sản tham gia như một thành phần. Như vậy, đảng Cộng sản nằm trong chính quyền, ở trong Nhà nước, cùng với nhân dân nằm trong bụng của Nhà nước, đâu có nằm lên trên ? Dù cho sau đó, Hiến pháp 1980 ban cho đảng Cộng sản quyền lãnh đạo, và nếu nhân dân chấp nhận quyền đó, thì đó hiển nhiên là lãnh đạo trong chính quyền, lãnh đạo chính quyền, chứ sao lại lãnh đạo Nhà nước ?
            Vậy thì “Nhà nước” được đẻ ra từ 1980 không phải là Nhà nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh rồi ! Vì vậy, khái niệm lẫn lộn như chỉ rối. Chẳng hạn, khi điều 9 đoạn 2 của Dự thảo sửa đổi viết: “Mặt Trận (Tổ Quốc) cùng Nhà nước chăm lo và bảo vệ lợi ích chính đáng của nhân dân”, chữ “cùng” trong đó thật là bí hiểm. Sao lại “cùng” ? Nếu anh ở trong Nhà nước thì anh không thể “cùng” được. Anh chỉ “cùng” với một cái gì hay với ai là khi cái đó, người đó, ở ngoài anh, chẳng hạn anh “cùng” với vợ anh. Vậy Mặt Trận ở ngoài Nhà nước à ? Lại cũng chẳng hạn khi điều 29 của Dự thảo sửa đổi viết: “Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý Nhà nước...”, quái, ấy là một Nhà nước hay hai Nhà nước ? Nhà nước nào tạo điều kiện ? Nhà nước nào được quản lý ? Nếu là hai thì vô lý, vì làm gì có hai Nhà nước, cũng như làm gì có hai mặt trời ! Nếu là một thì lại không chính xác vì cái việc “tạo điều kiện” là việc của các cơ quan Nhà nước, của chính quyền, trong đó đáng lẽ có cả đảng Cộng sản như đã nói.
            Hãy đọc lại Hiến pháp 1946: làm gì có chữ “Nhà nước” ! Bởi lẽ Nhà nước 1946 là nước, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, và trong nước ấy chỉ có một chính quyền thôi, gồm: Nghị Viện (Quốc Hội), Chính phủ, cơ quan tư pháp, Hội đồng nhân dân và Ủy ban hành chánh ở các cấp địa phương. Đó là các cơ quan của chính quyền Nhà nước mà Hiến pháp quy định quyền hạn và trách nhiệm cụ thể cùng các mối tương quan qua lại. Lúc đó cũng có đảng chứ, và đảng cũng chi phối chính quyền chứ, có thể lãnh đạo nữa trên thực tế, nhưng dù lãnh đạo đi nữa, đảng cũng là một bộ phận của chính quyền Nhà nước, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhắc lui nhắc tới hoài mãi: “Đảng ta là đảng cầm quyền”. Cầm quyền là cầm chính quyền trong Nhà nước, chứ đâu có đặt bày ra một khái niệm “Nhà nước” mông lung rồi giao cho nó cái phận sự của anh quản lý, làm việc dưới một thế lực lãnh đạo không pháp lý hóa được và cũng không muốn pháp lý hóa vì pháp lý hóa thì hóa ra nó ở dưới luật mất rồi, đâu còn tối cao nữa ! Tất cả nhập nhằng mà ai cũng biết và cũng nói từ lâu trong quan hệ giữa đảng và “Nhà nước” là do ở chỗ ấy: dẹp bỏ ngôn ngữ pháp lý của Hiến pháp 1946 và thay vào đó hai khái niệm chính trị bằng ngôn từ chính trị: “lãnh đạo” và “quản lý”. Chừng nào hai khái niệm chính trị ấy chưa làm đề tài để thay đổi tư duy, sửa đổi Hiến pháp chỉ là thay đổi văn bản chính trị này bằng văn bản chính trị khác, không ảnh hưởng thực sự gì đến đời sống pháp luật.
            Vậy thì Nhà nước là gì, và vai trò đích thực của Nhà nước là gì ? Phe tự do nói: Nhà nước là trọng tài. Phe mác xít nói: là bộ máy nằm trong tay một giai cấp để bóc lột giai cấp khác. Gác ra ngoài tranh luận lý thuyết ấy, điều chắc chắn là lúc nhân loại đang còn ban sơ thì Nhà nước chưa có. Xã hội đầu tiên của loài người chắc hẳn là xã hội gia đình. Sau đó là thị tộc, đẳng cấp, bộ lạc... Nghĩa là Nhà nước không phải là cách tổ chức chính trị duy nhất của xã hội trong lịch sử nhân loại, nhưng là cách tổ chức chính trị mới mẻ nhất, hoàn hảo nhất. Nhà nước xuất hiện sau một quá trình tiến triển dài của những cấu trúc xã hội ; những cấu trúc này càng ngày càng trở nên phức tạp và càng được phân biệt với nhau. Nhà nước là sản phẩm của quá trình đó. Durkheim nói như vậy. Thuyết mác xít thì giải thích: Nhà nước xuất hiện lúc mà những mâu thuẫn giai cấp không thể dung hòa được nữa. Dưới cái nhìn này hay cái nhìn kia, Nhà nước đều xuất hiện ngay khi có một đầu não chính trị tách ra khỏi xã hội và làm nhiệm vụ tạo lập trật tự. Trong học thuyết mác xít, quyền hành từ xã hội mà ra nhưng lại có vẻ đứng lên trên xã hội để ngăn chận không cho những mâu thuẫn giai cấp đi đến mức làm tiêu diệt cả xã hội. Trong tư tưởng Durkheim, Nhà nước là một cơ quan có lý tính, có khả năng vượt qua những lợi ích và tranh chấp cá nhân.
            Dù thế nào đi nữa, bản chất của Nhà nước là thống trị, thống trị bằng cách ban hành những quy tắc mà công dân phải tuân theo, nếu không thì sẽ bị trừng trị. Mà sự trừng trị của Nhà nước thì hiệu nghiệm lắm, bởi vì Nhà nước có độc quyền cưỡng chế bằng quân sự. Cưỡng chế, đó là đặc tính của Nhà nước. Lịch sử của Nhà nước là lịch sử của sự tập trung dần dà quyền hành cưỡng bức vào tay những người cai trị, và Nhà nước được đẻ ra lúc nó trở thành nguồn gốc chính đáng duy nhất của quyền lực và bạo lực. Nói một cách khác, Nhà nước chưa bao giờ chỉ làm công tác của một anh quản lý tính sổ tính sách. Nhà nước làm ra luật, Nhả nước ban hành luật, Nhà nước tạo ra các cơ quan để thi hành luật, Nhà nước trừng trị sự vi phạm luật, Nhà nước giải quyết những phân tranh xã hội, Nhà nước duy trì trật tự: đó không phải là quản lý, đó là cai trị, và Nhà nước nào cũng cai trị, kể cả Nhà nước xã hội chủ nghĩa. Dù chỉ là trên danh nghĩa thôi, ai dám bảo Quốc hội của ta không cai trị ? Ông là “cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất” mà. Ai dám bảo ông thủ tướng hiện nay không cai trị ? Cai trị, không có gì khác hơn là soạn luật, làm ngân sách, thảo kế hoạch, bảo vệ trật tự an ninh. Dù cho ông làm dưới sự lãnh đạo của điều 4, bản chất của công việc ông làm là chính trị, không phải hành chánh. Dù có điều 4 đi nữa, khi ông làm những công việc có bản chất chính trị, bản chất quyền lực, bản chất cai trị rồi, thì ông không phải là anh quản lý nữa. Cho dù có lúc ông đội cái mũ quản lý, lúc nào ông cũng cai trị, hoặc là cai trị thông qua bộ máy của đảng, hoặc là cai trị thông qua bộ máy Nhà nước, hoặc là, nói cho chính xác, thông qua bộ máy của Đảng - Nhà nước. Nói Nhà nước không cai trị cũng như nói thiên lôi không có sét. Thiên lôi không quản lý sét cho ai ở trên đầu, thiên lôi đánh là đánh.
            Bởi vì không có Nhà nước nào quản lý cả, bởi vì đã là Nhà nước thì là cai trị, là sử dụng quyền hành chính trị, quyền hành ý thức hệ, cho nên vấn đề cố hữu đặt ra là: Vậy thì đảng làm gì ? đảng ở đâu ? đảng “lãnh đạo” như thế nào ?
            Chỉ có hai cách để giải quyết vấn đề. Một là đảng trực tiếp nắm hẳn quyền chính trị, sử dụng trực tiếp mọi quyền hành Nhà nước, và như vậy thì đừng phân biệt “lãnh đạo” và “quản lý” nữa trong đầu óc và trên giấy tờ, vì cả hai đã chính thức nhập làm một. Hai là tách đảng ra khỏi Nhà nước như đã từng tuyên bố lâu nay, và như vậy thì Nhà nước sẽ nắm thực quyền và khái niệm “lãnh đạo” phải quan niệm lại. Trong cả hai trường hợp, trường hợp nào cũng cần có con gà và nắm xôi để cúng tiễn đưa hương hồn anh quản lý về nơi chín suối.

*
            Chuyện đã cũ, nói đi nói lại sợ nhàm mà chẳng được lợi lộc gì. Thế nhưng, mới cách đây mấy ngày thôi, hồi đầu tháng 11 này, báo Tuổi Trẻ có đăng bài phỏng vấn TS Nguyễn Sĩ Dũng, phó chủ nhiệm văn phòng Quốc hội, mà nhan đề làm tôi giật mình: “Đổi mới là mệnh lệnh của thời đại”. Dù đã từng nhiều lần lạc quan, rồi thời đại vẫn qua mà đổi mới vẫn cứ là mệnh lệnh, tôi vẫn muốn tiếp tục lạc quan khi đọc đoạn cuối của bài phỏng vấn, trong đó ông phó chủ nhiệm kể lại lần gặp cố thủ tướng Võ Văn Kiệt vài tuần trước khi ông mất:
            “Lúc bấy giờ tôi có nói rằng cần phải hết sức tránh việc hình thành hai nhà nước trong một đất nước. Chúng ta có thể nghiên cứu nhất thể hóa sâu rộng hơn, như Singapore chẳng hạn, để Đảng lãnh đạo thật sự “hóa thân” vào Nhà nước... Tôi cho rằng hiện nay đây là nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất để đổi mới nền quản trị quốc gia của chúng ta”.
            Nói với ông Kiệt thì chỉ cần nửa lời ông cũng hiểu, vấn đề là có ai khác nữa hiểu như ông ? Ông phó chủ nhiệm nói thêm: “Thật ra, nhất thể hóa cũng đã được Đảng ta đề ra, chứ không phải là điều gì mới mẻ cả”. Đúng vậy, không có gì mới. Bản thân tôi cũng đã nói cách đây hơn hai mươi năm. Nhưng nói mà ai nghe ?
            Dù vậy, mấy lời tâm huyết của TS Nguyễn Sĩ Dũng là tiếng nói của trí tuệ thức tỉnh, buộc trí thức phải lưu tâm. Cảm tạ lời nói đó, tôi nghĩ rằng: giá như Quốc hội chỉ đem vấn đề trọng yếu đáng nói này ra bàn thôi và gác qua một bên mọi chuyện hoa lá cành khác trong Dự thảo thì quả thật thời đại sẽ ăn mừng cho Việt Nam. Dù ăn mừng quá muộn.

Tác giả gửi ngày 16-11-13

Saturday, November 16, 2013

LỜI KÊU GỌI DỪNG VIỆC THÔNG QUA DỰ THẢO HIẾN PHÁP

LỜI KÊU GỌI DỪNG VIỆC THÔNG QUA
DỰ THẢO HIẾN PHÁP
NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA
VIỆT NAM NĂM 1992
(SỬA ĐỔI 2013)



Kính gửi Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam khóa XIII,
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, như đang được thảo luận và chuẩn bị thông qua tại Kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa XIII, về cơ bản vẫn như Hiến pháp hiện hành, thậm chí có một số điểm còn thụt lùi hơn trước. Điều đó có nghĩa là vẫn duy trì một nền tảng pháp lý lỗi thời của thể chế toàn trị, là nguồn gốc đã gây ra cho đất nước và nhân dân rất nhiều thảm họa, đặc biệt là cuộc khủng hoảng trầm trọng về chính trị - kinh tế - văn hóa - xã hội mà cả nước đang lâm vào và vẫn chưa có lối thoát.
Kể từ ngày tái thống nhất Tổ quốc, chưa bao giờ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia bị uy hiếp như ngày nay. Kinh tế đất nước chìm ngập trong tham nhũng và nợ nần, lòng dân phân tán, mất lòng tin vào hệ thống cầm quyền giữa lúc phải đối mặt với những thách thức hiểm nghèo trên mọi phương diện đối nội và đối ngoại. Trong hoàn cảnh đó, việc Quốc hội khóa XIII thông qua một bản hiến pháp như thế sẽ chỉ đẩy đất nước lún sâu hơn nữa vào tình trạng khủng hoảng và bế tắc, cướp đi cơ hội chuyển đổi một cách ôn hòa thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ, tạo điều kiện đẩy mạnh sự phát triển và bảo vệ Tổ quốc.
Chúng tôi, những người khởi xướng và hưởng ứng Kiến nghị 72*, một lần nữa kêu gọi Quốc hội dừng việc thông qua tại Kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa XIII Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.
Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các đại biểu Quốc hội khóa XIII, với tất cả lương tri và ý thức trách nhiệm của những người có danh nghĩa đại diện cho nhân dân, hãy nhìn thẳng vào thực trạng đất nước, lắng nghe những ý kiến tâm huyết đóng góp xây dựng hiến pháp, để có đủ dũng khí quyết định dừng việc thông qua Dự thảo hiến pháp sửa đổi và trả lại quyền lập hiến cho nhân dân. Muốn vậy, phải tổ chức tranh luận một cách thẳng thắn, nghiêm túc và công khai những điểm cơ bản về thể chế chính trị đang còn ý kiến khác nhau, tạo sự đồng thuận trong xã hội và tiến hành trưng cầu ý dân. Trường hợp vẫn đưa ra bỏ phiếu, chúng tôi kêu gọi các vị đại biểu bỏ phiếu không thông qua.
Chúng tôi mong đợi cử tri cả nước, tùy theo điều kiện của từng nhóm hay của từng cử tri, dùng các hình thức thích hợp yêu cầu các đại biểu Quốc hội tại địa phương mình hay mình quen biết có thái độ tích cực theo tinh thần nêu trên, đứng về phía nhân dân khi nêu ý kiến và bỏ phiếu về Hiến pháp.
Nếu cam chịu thông qua một bản hiến pháp như Dự thảo đang bàn thì Quốc hội khóa XIII sẽ có tội với Tổ quốc và nhân dân, và cá nhân các đại biểu Quốc hội khóa XIII đã bỏ phiếu thông qua sẽ phải chịu phần trách nhiệm nặng nề trước lịch sử, trước dân tộc.
Ngày 15 tháng 11 năm 2013
Những người khởi xướng và hưởng ứng Kiến nghị 72


DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI KÝ TÊN LỜI KÊU GỌI
DỪNG THÔNG QUA HIẾN PHÁP 15-11-2013


STTHọ và tên, chức danh (nghề nghiệp, nơi làm việc), thành phố/ nước
1.Nguyễn Đông Yên, GS TSKH, nhà toán học, Hà Nội
2.Phạm Xuân Yêm, GS Vật lý, Paris, Pháp
3.Nguyễn Đắc Xuân, nhà văn, nhà nghiên cứu Lịch sử Văn hoá Huế, Huế
4.Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, Huế
5.Trần Ngọc Vương, GS TS, Đại học Quốc gia Hà nội
6.Phạm Minh Vũ, sinh viên khoa báo chí, No-U F.C., Quảng Trị
7.Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, Hà Nội
8.JB Nguyễn Hữu Vinh, blogger, Hà Nội
9.Nguyễn Hữu Vinh, cử nhân luật, doanh nhân, Hà Nội
10.Nguyễn Đình Vinh, thạc sĩ kinh tế, Phú Nhuận, TP.HCM
11.Trần Thế Việt, nguyên bí thư Thành ủy Đà Lạt, Đà Lạt
12.Nguyễn Văn Viễn, giáo dân, kinh doanh tự do, Hà Nội
13.Trần Thanh Vân, kiến trúc sư, Hà Nội
14.Nguyễn Thị Thanh Vân, Paris, Pháp
15.Lưu Trọng Văn, nhà báo, nhà nghiên cứu văn hóa, TP HCM
16.Đỗ Minh Tuyến, blogger, Bangkok, Thái Lan
17.Nguyễn Đức Tường, TS Vật lý, Ottawa, Canada
18.Hà Dương Tường, GS Toán học, Paris, Pháp
19.Nguyễn Trí Tư, hưu trí, TP HCM
20.Hoàng Tụy, GS Toán học, nguyên Chủ tịch IDS, Hà Nội
21.Lê Thanh Tùng, Q.9, TP HCM
22.Vũ Quốc Tuấn, nguyên trợ lý của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Hà Nội
23.Phạm Quang Tuấn, PGS, Đại học New South Wales, Sydney, Australia
24.Nguyễn Anh Tuấn, kế toán viên, Thanh xuân, Hà Nội
25.Đỗ Anh Tuấn, kinh doanh, Phúc Yên, Vĩnh Phúc
26.Dương Văn Tú, Đại học Leuven, Vương quốc Bỉ
27.Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, nguyên trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên IDS, Hà Nội
28.Phạm Đình Trọng, nhà văn, TP HCM
29.Phạm Đoan Trang, nhà báo, Mạng lưới Blogger Việt Nam, Hà Nội
30.Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, Phân viện Văn hoá Nghệ thuật Việt Nam tại TP HCM, TP HCM
31.Nguyễn Trung Tôn, mục sư, Quảng Xương, Thanh Hóa
32.Phạm Toàn, nhà giáo, Hà Nội
33.Nguyễn Trọng Tạo, nhà thơ, Hà Nội
34.Bùi Tín, nhà báo tự do, Pháp
35.Tưởng Năng Tiến, M.S.W. Narvaez Mental Health Clinic, San Jose, Hoa Kỳ
36.Nguyễn Minh Thuyết, GS TS, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội
37.Đào Thanh Thủy, cán bộ hưu trí, Hà Nội
38.Nguyễn Tường Thụy, blogger, cựu chiến binh, Hà Nội
39.Nguyễn Thị Thục, nhà báo, nguyên phóng viên đài Phát thanh Truyền hình Lâm Đồng, Đà Lạt
40.Trần Quốc Thuận, luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, TP HCM
41.Lữ Văn Thu, sinh viên, Trường Xuân, Thanh Hóa
42.Ngô Thông, kỹ sư Điện toán, Sarasota, Fl 34235, Hoa Kỳ
43.Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM, TP HCM
44.Trần Văn Thọ, GS Kinh tế, Tokyo, Nhật Bản
45.Đào Tiến Thi, thạc sĩ Ngữ văn, Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, Hà Nội
46.Âu Dương Thệ, TS Chính trị học, Hiệp Hội Dân chủ và Phát triển Việt Nam, Cộng hòa Liên bang Đức
47.Nguyễn Lân Thắng, Mạng lưới Blogger Việt Nam, No-U F.C., Hà Nội
48.Giuse Maria Lê Quốc Thăng, linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM
49.Nguyễn Thị Phương Thảo, nhà văn/biên kịch, Hà Nội
50.Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, TP HCM
51.Nguyễn Văn Thạch, kỹ sư, TP Đà Nẵng
52.Trần Công Thạch, cán bộ hưu trí, TP HCM
53.Bùi Ngọc Tấn, nhà văn, Hải Phòng
54.Lê Văn Tâm, TS Hóa học, nguyên Chủ tịch Hội Người Việt Nam ở Nhật Bản, TP HCM
55.Tạ Văn Tài, luật sư, Massachusetts, Hoa Kỳ
56.Trần Đình Sử, GS TS, Hà Nội
57.Tô Lê Sơn, kỹ sư, TP HCM
58.Đào Xuân Sâm, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng, Hà Nội
59.André Menras - Hồ Cương Quyết, nhà giáo, cựu tù trước 1975, Pháp
60.Đậu Vương Quyền, hưu trí, Nederland City, Hoa Kỳ
61.Trần Thị Quyên, nghề nghiệp tự do, TP HCM
62.Đặng Thanh Quý, nhân viên văn phòng, Washington, Hoa Kỳ
63.Nguyễn Đức Quốc, nhiếp ảnh gia, Lăng Cô, Huế
64.Bùi Minh Quốc, nhà thơ, Đà Lạt
65.Võ Quê, nhà thơ, Huế
66.Đỗ Trung Quân, nhà thơ, TP HCM
67.Đinh Xuân Quân, TS, chuyên gia kinh tế, Bộ Nông nghiệp, Kabul, Afganistan
68.Dương Việt Quân, buôn bán, Q.6, Sài Gòn
69.Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, nguyên cán bộ Bộ Công an, Hà Nội
70.Đặng Bích Phượng, cán bộ nghỉ hưu, Hà Nội
71.Nguyễn Kiến Phước, nhà báo, nguyên Đại diện báo Nhân Dân ở phía Nam, TP HCM
72.Nguyễn Hữu Phước, nhà báo, nguyên cán bộ Ban Tuyên huấn Trung ương Cục miền Nam, TP HCM
73.Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, nguyên Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, nguyên thành viên Viện IDS, Hội An
74.Hoàng Xuân Phú, GS TSKH Toán học, Hà Nội
75.Nguyễn Thanh Phong, Anh Quốc
76.Hồ Ngọc Nhuận, nguyên Giám đốc chính trị, Chủ bút nhật báo Tin sáng Sài Gòn TP Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam TP HCM, TP HCM
77.Phạm Xuân Nguyên, Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội, Hà Nội
78.Nguyễn Thái Nguyên, TS, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, Hà Nội
79.Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội
80.Hạ Đình Nguyên, cử nhân giáo khoa Triết Đại học Sài Gòn, cựu tù chính trị Côn Đảo, TP HCM
81.Quang Nguyen, High School Teacher, San Jose, California, Hoa Kỳ
82.Phạm Văn Ngọc, sinh viên, TP HCM
83.Nguyên Ngọc, nhà văn, nguyên thành viên IDS, Hội An
84.Nguyễn Xuân Nghĩa, TS, giảng viên, TP HCM
85.Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP HCM
86.Phạm Gia Minh, TS, Hà Nội
87.Ngô Minh, nhà thơ, sống và viết ở Huế
88.Huỳnh Công Minh, linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM
89.Huỳnh Tấn Mẫm, bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, TP HCM
90.Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Ban Dân vận Trung ương, Hà Nội
91.Nguyễn Văn Ly (Tư Kết), nguyên Phó Bí thư Đảng ủy Sở Văn hóa Thông tin TP HCM, TP HCM
92.Lê Đình Lượng, nghề tự do, Yên Thành, Nghệ An
93.Phan Văn Lợi, linh mục Công giáo, Giáo phận Bắc Ninh
94.Trịnh Hữu Long, nhà báo, Việt Nam, Hà Nội
95.Ngô Vĩnh Long, GS Sử học, University of Maine, Hoa Kỳ
96.Trần Văn Long, nguyên Phó Bí thư Thành đoàn Thanh niên Cộng sản TP HCM, nguyên Tổng Thư ký Uỷ ban cải thiện chế độ lao tù miền Nam Việt Nam trước 1975, TP HCM
97.Nguyễn Duy Linh, xây dựng, Bình Tân, TP HCM
98.Lý Thanh Liêm, Inspector, Houston TX, Hoa Kỳ
99.Hồ Uy Liêm, nguyên Phó Chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam, Hà Nội
100.Nguyễn Quang Lập, nhà văn, TP HCM
101.Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới thuộc Tổng công ty Du lịch Sài Gòn, TP HCM
102.Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, nguyên Viện phó Viện IDS, Hà Nội
103.Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng, nguyên thành viên Viện IDS, TP HCM
104.Vũ Minh Khương, Hải Phòng, Singapore
105.Lê Xuân Khoa, nguyên giáo sư thỉnh giảng, Viện Chính sách Đối ngoại, Đại học Johns Hopkins, Washington DC, Hoa Kỳ
106.Vũ Nhật Khải, GS TS, nguyên trưởng khoa Triết  Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, Hà Nội
107.Nguyễn Vi Khải, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, Hà Nội
108.Trần Ngọc Kha, nhà báo, Hà Nội
109.Hà Thúc Huy, PGS TS, giảng viên đại học, TP HCM
110.Hoàng Hưng, làm thơ - dịch sách - làm báo, TP HCM
111.Nguyễn Đăng Hưng, TSKH, GS Đại học Liège, Bỉ, đã hồi hương, TP HCM
112.Nguyễn Thế Hùng, GS TS Đại học Đà Nẵng, Đà Nẵng
113.Nguyễn Mạnh Hùng (Nam Dao), nguyên GS Kinh tế, Đại học Laval, Quebec, Canada
114.Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh, Nghệ An
115.Phạm Minh Hoàng, nguyên giảng viên Đại học Bách Khoa TP HCM, TP HCM
116.Trần Phúc Hòa, giáo viên, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai
 
117.Hồ Hiếu, cựu tù Côn Đảo, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Mặt trận, Thành uỷ TP HCM, TP HCM
118.Nguyễn Đức Hiệp, chuyên gia khoa học khí quyển, Bankstown NSW 2200, Australia
119.Phạm Duy Hiển, GS, nguyên Viện trưởng Viện Hạt nhân Đà Lạt, nguyên thành viên IDS, Hà Nội
120.Phạm Duy Hiển, kỹ sư, Vũng Tàu
121.Vũ Thư Hiên, nhà văn, Pháp
122.Lê Minh Hằng, TS, Hà Nội
123.Võ Thị Hảo, nhà văn, Hà Nội
124.Đặng Thị Hảo, TS, nguyên Phó Ban Văn học Cổ Cận đại, Viện Văn học, Hà Nội
125.Nguyễn Gia Hảo, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng Chính phủ Võ Văn Kiệt, Hà Nội
126.Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, nguyên thành viên IDS, Hà Nội
127.Phan Tấn Hải, nhà văn, Hoa Kỳ
128.Phạm Văn Hải, Software Developer, Nha Trang
129.Ngô Văn Hải, công nhân, thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái
130.Trần Hải Hạc, TS, nguyên PGS Đại học Paris 13, Paris, Pháp
131.Đỗ Khắc Hà, chủ doanh nghiệp, Hà nội
132.Lê Công Giàu, nguyên Tổng thư ký Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (1966-1967), nguyên Phó Bí thư Thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản TP HCM (1975-1980), nguyên Giám đốc Trung tâm Xúc tiến Thương mại và Đầu tư TP HCM (ITPC), TP HCM
133.Nguyễn Thị Ngọc Giao, Chủ tịch Tiếng nói người Việt, Hoa Kỳ
134.Nguyễn Ngọc Giao, nguyên Phó Tổng thư ký Hội Người Việt Nam tại Pháp, Chủ biên tạp chí Diễn Đàn,Paris
135.Nguyễn Hữu Giải, linh mục Công giáo, Tổng Giáo phận Huế
136.Uông Đình Đức, kỹ sư cơ khí, TP HCM
137.Trần Tiến Đức, nhà báo, nguyên vụ trưởng Vụ Giáo dục - Truyền thông, Uỷ ban Quốc gia Dân số và Kế hoạch hóa Gia đình, Hà Nội
138.Huy Đức, nhà báo, TP HCM
139.Lê Hiền Đức, nhà hoạt động dân quyền, Hà Nội
140.Phùng Liên Đoàn, TS, chuyên gia an toàn điện hạt nhân, chủ tịch VASF-CERSR-IVNF, Hoa Kỳ
141.Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, TP HCM
142.Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Tổng Thư ký Uỷ ban Trung ương Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam TP HCM, đại biểu Hội đồng Nhân dân TP HCM khóa 4, khóa 5, TP HCM
143.Tạ Dzu, nhà báo tự do, quận Cam, Hoa Kỳ
144.Nguyễn Duy, nhà thơ, TP HCM
145.Lã Việt Dũng, chuyên viên tin học, No-U F.C., Hà Nội
146.Nguyễn Văn Dũng, nhà giáo, TP Huế
147.Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM
148.Phạm Chí Dũng, nhà báo, TP HCM
149.Lê Đăng Dung, kỹ sư thủy lợi, Đống Đa, Hà Nội
150.Lê Đăng Doanh, TS, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, nguyên thành viên IDS, Hà Nội
151.Nguyễn Xuân Diện, TS, Viện Hán Nôm, Hà Nội
152.Nguyễn Trung Dân, nhà báo, Giám đốc chi nhánh NXB Hội Nhà văn chi nhánh phía Nam, TP HCM
153.Phạm Hoàng Danh, làm thuê tự do, TP HCM
154.Tống Văn Công, nhà báo, nguyên Tổng biên tập báo Lao Động, TP HCM
155.Nguyễn Huệ Chi, GS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Hà Nội
156.Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo, TP HCM
157.Nguyễn Hữu Châu Phan, nhà nghiên cứu, Huế
158.Bùi Chát, Nhà Xuất bản Giấy vụn, TP HCM
159.Nguyễn Nguyên Bình, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Hà Nội
160.Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước TP HCM, TP HCM
161.Lý Nhân Bản, kỹ sư điện toán, doanh nhân, Redwood City, California, Hoa Kỳ
162.Nguyễn-Khoa Thái Anh, cư dân California, Hoa Kỳ
163.Nguyễn Văn An, cán bộ hưu trí, TP.HCM
164.Bùi Tiến An, cựu tù chính trị chuồng cọp Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy TP HCM, TP HCM
165.Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện IDS, Hà Nội
* Kiến nghị ngày 19-1-2013 về sửa đổi Hiến pháp 1992, mang chữ ký trực tiếp của 72 người và tiếp đó có gần 15000 người ký hưởng ứng. 
Các thao tác trên Tài liệu

Saturday, March 23, 2013

Góp ý sửa đổi HP của Đỗ Anh Tuấn

Đây là bản góp ý rất công phu của tác giả Đỗ Anh Tuấn đăng trên trang web CÙNG VIẾT HIẾN PHÁP.
Bản thân tôi thấy có thể đồng ý cỡ 90% nội dung các góp ý của tác giả ĐAT. Còn có chỗ về mấy cái cụ thể như tên nước, cờ... hoặc đơn giản là tác giả đã bỏ hết mấy chữ 'nhân dân' nhưng quên bỏ trong cái tên "UBND" (đổi lại là UB hành chính hay gì gì đó cho tiện việc) tôi thấy cần bàn thêm nhưng không phải cái chính yếu. Còn vụ thành viên CP không thể là ĐB thì tôi thấy cũng còn lấn cấn (có lẽ vì quen với cái xứ Úc của tôi dân chủ kiểu gần như Anh thì TT và hầu hết các Bộ trưởng đều là đại biểu QH của đảng chiếm đa số), hoặc chuyện tuyên bố tình trạng chiến tranh mà phải chờ QH họp thì.. không biết có nên không.

Các bạn có thể làm phần chính rộng hơn bằng cách click vào dấu <  ở góc trái trong frame bên dưới hoặc để xem thoải mái hơn có thể click vào link sau đây:
Góp ý cho Dự thảo sửa đổi – Đỗ Anh Tuấn